30/4/2020 - ngày Tổ quốc đoàn viên sau cách ly xã hội

30/4 năm nay chắc hẳn là một dịp đáng nhớ với nhiều gia đình vì được đoàn tụ cùng nhau sau thời gian cách ly xã hội.

Ai cũng biết 30/4 là ngày Giải phóng miền Nam, Thống nhất đất nước. 30/4 năm nào chúng ta cũng được nhắc nhớ đến dấu mốc lịch sử quan trọng của dân tộc. 30/4 năm nay, không chỉ là ngày kỷ niệm Thống nhất đất nước mà còn là ngày cả Tổ quốc đoàn viên sau thời gian cách ly xã hội vì đại dịch Covid-19.

Rất nhiều người có nhà mà không thể về, nhiều ông bà lên trông cháu rồi ‘mắt kẹt' ở thành phố hoặc bố mẹ gửi con về quê cho ông bà trông nhưng không thể về thăm con. Tất nhiên, cách ly chứ không phải ‘ngăn sông cấm chợ', nếu ai có việc quan trọng vẫn có thể di chuyển từ tỉnh này sang tỉnh khác, miễn là tuân thủ những quy định về phòng chống dịch.

Nhưng trong bối cảnh dịch bệnh căng thẳng, ý thức của mỗi người không cho phép họ được yếu lòng. Việc nhớ người thân, về thăm nhà không nằm trong những việc thiết yếu phải di chuyển. Thế nên ‘gần nhau chỉ tấc gang, mà cách nhau trời vực'.

Ảnh minh họa

Nếu xem phim Những ngày không quên sẽ thấy, Thư (Bảo Thanh) thương con thắt ruột nhưng cũng không được về nhà gặp con mà chỉ có thể nói chuyện với con qua video call. Vũ (Quốc Trường) - chồng thư chấp nhận ở lại nước ngoài, tự cách ly để không mang mầm bệnh về cho gia đình. Bố Sơn (NSND Trung Anh) quyết định ở lại quê sau khi cả làng Yên và khu phố của bố đều bị phong tỏa.

Ai cũng có cho mình những ‘lý do chính đáng' để di chuyển, nhưng nếu ai cũng làm vậy thì nỗ lực chống dịch sẽ đổ sông đổ bể mất.

Ảnh minh họa

Ngay khi thành phố vừa dỡ lệnh cách ly, mẹ tôi đã nhắn tin hỏi: ‘Thông xe rồi, 30/4 có về không con?'. Tất nhiên lòng tôi rất muốn về vì lâu rồi không được về, mẹ thì đang ốm, nhưng cũng không dám hứa chắc chắn điều gì. Nếu có biến cố nào ập đến khiến người ta trở tay không kịp thì có lẽ là dịch bệnh Covid-19  lần này.

Nó đến một cách đột ngột, khiến cuộc sống bị đảo lộn hoàn toàn. Hôm trước còn đi làm bình thường, hôm sau đã đột ngột buộc phải ‘sơ tán' dữ liệu để làm việc ở nhà. Nhưng điều đó vẫn chưa tệ bằng những người bị giảm đến 70% lương hay đột ngột mất việc vì đại dịch.

Cô bạn tôi cũng được công ty cho làm ở nhà toàn thời gian nhưng cũng không dám về nhà. Phần vì sợ ảnh hưởng đến những người ở quê, phần vì sợ nhỡ công ty bất ngờ gọi đi làm mà về quê lại bị phong tỏa không lên thành phố được. Cuộc sống những ngày cách ly xã hội, vừa ngột ngạt, vừa hoang mang lại vừa cô đơn trong nỗi nhớ nhà, nhớ người thân. Nhưng ai cũng động viên nhau cùng cố gắng vượt qua khó khăn này.

Chúng ta đã chấp hành nghiêm túc những quy định về cách ly xã hội, đã ở yên một chỗ mà không chạy lung tung. Vì thế chúng ta xứng đáng được tận hưởng một kỳ nghỉ bình yên bên gia đình, tất nhiên vẫn phải trên tình thần cảnh giác chống dịch.

Xe liên tỉnh đã lưu thông nhưng số chuyến vẫn bị hạn chế, nếu như mọi năm, mùa cao điểm có xe tăng cường thì năm nay không những không có xe tăng cường mà còn phải giảm bớt chuyến. Hành trình về nhà gian nan ngay từ khâu đặt vé, ai cũng muốn chắc chắn có một tấm vé về nhà với chỗ ngồi đẹp nên không đặt sớm là hết vé.

Thế mới trân trọng hơn những phút giây ở bên nhau vì để được về nhà, được gặp lại nhau khó thế nào.

Ảnh minh họa

Các ông bà sẽ được trở về quê, bên giếng nước, sân đình, đồng ruộng bình yên sau thời gian lên thành phố trông cháu. Các em nhỏ cũng được bố mẹ về quê đón lên để chuẩn bị trở lại trường sau mấy tháng ‘nghỉ xuân' dài đằng đẵng. Năm nay chắc học sinh, sinh viên không có kỳ nghỉ hè. Những người đang làm việc tại các thành phố sẽ được trở về với gia đình ở quê.

Đã hơn 10 ngày liên tiếp, Việt Nam không có ca lây nhiễm mới trong cộng đồng. Chúng ta có thể tạm thở phào nhẹ nhõm nhưng không một phút lơ là, mất cảnh giác. Mong dịch bệnh sớm qua nhanh để cuộc sống quay về quỹ đạo vốn có của nó. 

Về nhà đoàn viên vẫn phải tuân thủ các biện pháp phòng chống dịch các bạn nhé.

Hằng Nga

Nguồn http://gioitre.baodatviet.vn/3042020--ngay-To-quoc-doan-vien-sau-cach-ly-xa-hoi-1834962.html

Share This:

Loading...